Bạn - Bình Yên...


 
Trang ChínhLIÊN KẾT HTXGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Message :
Signature :
Background :
|

Bạn - Bình Yên...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
12/4/2012, 14:33
sống, chiến đâu. học tập, làm theo tấm gương đạo đức hồ chí minh
avatar
tronghung_tlxqng
Trung sĩ

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
32%/1000%

Tài năng:26%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://idgunny.zing.vn

Thông tin thành viên
» Nam
» Tổng số bài gửi : 32
» Points : 90
» Birthday : 10/06/1992
» Gia nhập : 15/03/2012
» Tuổi : 26
» Đến từ : thành phố quảng ngãi
» phương châm sống : sống, chiến đâu. học tập, làm theo tấm gương đạo đức hồ chí minh
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Bạn - Bình Yên...



Lâu lắm rồi nó không còn cảm thấy lòng nó bình yên như trước. Những bộn bề lo toan của cuộc sống bủa vây làm cho nó mệt mỏi... Lăn lộn mưu sinh với vòng quay của cơm - áo - gạo - tiền làm cho nó già nua đi trông thấy... và những cơn "say nắng" tưởng rất nhẹ nhàng nhưng cũng làm cho nó hụt hẫng và chơi vơi...
Nó mở cửa trái tim lần nữa... lần này nó nghiêm túc với chính bản thân mình... nó muốn tìm cho mình một bến đỗ bình yên... và nó đã chọn "ai đó"...
Nhưng, nó vẫn còn ngây dại lắm... chưa nhìn thấu được những bước đường mà nó đang đi, chưa biết được điều nó đang làm là chắc chắn hay không chắc chắn... và nó lại làm mình đau một lần nữa...
Đổ vỡ! Mọi thứ xung quanh vỡ òa... nó tưởng như mình không đứng lên được nữa... nó khóc...
Nó bắt đầu chiêm nghiệm lại tất cả. Nó tự hỏi mình những điều nó đang đau khổ có đáng hay không và nó đã tìm được câu trả lời cho nó...
Nó không đau khổ đến mức "kinh khủng" như nó hằng tưởng tượng. Có lẽ cuộc đời đã rèn luyện, đã dạy cho nó biết tự vệ phần nào cho trái tim nó... Yêu, và phải luôn lường trước được những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra... Tin, hãy chỉ tin bất kỳ ai đó cho dù ta có yêu họ hết mình nhưng hãy chỉ dành cho họ 20% thôi_vậy là quá đủ! Như thế nó mới đỡ đau, mới không gục ngã.
Bạn của nó... Lâu lắm rồi nó với bạn không liên lạc. Nó cứ ngỡ bạn giận nó chuyện gì... nên không dám gọi điện, không dám nhắn tin, cả khi nó và bạn cùng online cũng không có 1 tiếng Buzz... nó chờ bạn lên tiếng trước... nhưng vẫn chỉ là sự im lặng.... Rồi một ngày cuộc sống làm cho nó thật sự mệt mỏi... nó cảm thấy nó cô độc quá... bạn online nó Buzz... rồi bạn trả lời... nó với bạn cứ thế hàn huyên... nó mất số điện thoại của bạn nên nó xin lại... rồi nó và bạn lại tiếp tục liên lạc thường xuyên...
Bạn mang lại cho nó cảm giác yên bình thật sự... nó kể cho bạn nghe về mọi thứ của nó... nhưng có một chuyện nó không kể bao giờ là chuyện tình cảm của nó... bởi vì có lẽ bạn cũng biết được phần nào những chuyện đó...
Bình yên từ chính trong lòng nó khi tâm sự với bạn... Một người bạn nó chưa hề gặp mặt...
Vì sao lại thế nhỉ???
Nó quen bạn từ hồi nó mới đến đây làm, từ tháng 3 rồi cơ đấy! Nhanh thật. Ngày đó nó vẫn loi choi lắm, vô tư hơn bây giờ và ngày đó còn có cả bạn nó ở cùng nó nữa... khi đó mọi thứ với nó thật bình yên. Nó không phải suy nghĩ gì về mọi thứ, không phải chới với với những cơn "say nắng" không đâu... nó hồn nhiên lắm... mọi thứ khi đó thích thật.
Đến giờ nó không còn cảm giác đó nữa... nhưng bạn đã cho nó nhớ lại cảm giác đó... bạn là một cái mốc để cho nó mỗi khi nói chuyện lại cảm thấy nó đang sống trong cái thời điểm nó mới quen bạn ấy... nên nó thực sự thoải mái...
Nó tâm sự với bạn rằng: "Khi nói chuyện với bạn tớ cảm thấy rất vui, cảm thấy mọi thứ thật bình yên, những chuyện xung quanh tớ đều trở thành nhỏ nhặt... ". Rằng: "cảm giác của tớ khi nói chuyện với bạn giống như một người đi xa lâu ngày đến giờ mới gặp lại... cảm giác yên bình thân thuộc làm cho tớ thật sự thoải mái!" - Đó là những lời nói tự đáy lòng của nó...
Và cái vết thương của nó cũng đỡ đau phần nào khi có bạn tâm sự... Nó không phải là đứa có nhiều nghị lực lắm đâu... nhưng nó phải sống tốt để làm nhiều việc nữa nên nó phải luôn cố gắng...
Bình yên! Nó thực sự không quá xa vời... chỉ có điều ta có để cho lòng mình được Bình Yên hay không thôi.
Nó thấy mình thật may mắn khi có Bạn là bạn... Thỉnh thoảng bạn vẫn ghé thăm Blog nó... nên bạn hiểu nó đang như thế nào, hiểu nó đang buồn, đang bế tắc hay đang đau ra sao... nhưng bạn không bao giờ hỏi nó... nó chỉ cần có thế! Bạn hiểu nó là được rồi... vì có những điều không cần phải nói ra đúng không Bạn của tớ?!
Bạn cũng có những điều không thể nói, cũng có những chuyện muốn cho nó ngủ yên... nhưng cũng có lúc bạn đã tâm sự cùng tớ... Buồn thật... nhưng mọi thứ đã qua đi... bạn vẫn phải tiếp tục cuộc sống của riêng mình... những gì đã là ký ức thì hãy để nó ngủ yên... điều đó không có nghĩa là bạn quên nó đi mà là bạn không chạm vào nó nữa... nó không phai nhòa được bởi vì nó là một phần cuộc sống của bạn.
Nó đã nghe ai đó nói rằng: "Thời gian sẽ là phương thuốc diệu kỳ làm lành mọi vết thương" nên nó tin...
Vết thương rồi sẽ lành... Nó sẽ dần lên da non và lành trở lại... thỉnh thoảng trong đời nhớ đến nó là đủ, đừng bao giờ khoét sâu vào nó thêm nữa...
Và nó tin, Nó và Bạn sẽ vượt qua... cuộc sống làm cho Nó và Bạn sẽ trưởng thành hơn chứ không làm được Nó và Bạn gục ngã Bạn nhỉ! Mình cùng cố gắng lên nhé!
Giông bão đi qua rồi bầu trời sẽ bình yên và trong xanh trở lại... đúng không nào?!
Cuối cùng nó muốn nói với bạn một điều rằng: Tớ thật may mắn khi có được một người bạn như bạn - Bạn luôn là nơi bình yên mà tớ muốn tìm đến!

Chữ ký của thành viên

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
PhotobucketPhotobucket
/* chat như VBB */
Chat ()
\Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog
Hành trình xanh Đà Nẵng | Tương Lai Xanh